You are currently viewing 42 phút tàu

42 phút tàu

  • Post author:

Họ yêu xa, không phải kiểu xa nửa vòng trái đất, mà là xa đúng 42 phút tàu.

Linh làm ca sáng ở một cửa hàng tiện lợi ngay ga Thủ Đức; Khoa làm ca tối tại trung tâm điều vận hàng hoá ở Bình Thạnh. Lịch của họ lệch nhau như hai cánh cửa thỉnh thoảng phải lách qua nhau để không va vào. Họ yêu nhau được tám tháng, và chưa lần nào hẹn hò vào cuối tuần… vì cuối tuần Khoa bù ca, còn Linh thì phải trực hàng tết sớm.

Điều lạ ở chỗ:
Họ không nhắn tin nhiều. Mỗi ngày chỉ một tin. Không gọi video. Không “nhớ em”, “nhớ anh”. Họ coi thứ họ có như một cái cây kỳ dị: càng tưới nhiều, nó càng chết; chỉ cần để nó yên, nó tự sống.

Tin nhắn duy nhất của mỗi ngày là một tấm hình.

Khoa chụp thứ anh nhìn thấy trên đường: lằn nắng in trên tường kho, cái áo phản quang anh treo lên móc, lon nước tăng lực ai bỏ quên trên băng chuyền. Linh thì chụp: một góc quầy bánh mì mới set up lại, con mèo hoang nằm ngủ trước cửa, một quý khách dễ thương tặng cô kẹo bạc hà.

Không ai giải thích gì về tấm hình. Không ai hỏi. Nhưng họ hiểu.

Một tối mưa, tàu dừng đột ngột vì sự cố đường ray. Linh kẹt lại ở ga Văn Thánh, tin nhắn của cô gửi cho Khoa chỉ là một tấm ảnh mờ: đôi giày ướt, và bóng người trên nền gạch. Khoa nhìn ảnh, bỏ dở ca, chạy bộ ra ga.

Khi thấy cô ngồi dưới mái hiên, áo dính mưa, anh chỉ nói:
“Em chưa về được.”
“Ừ… còn cách anh 5 trạm.”
“Không sao. Anh tới rồi.”

Linh cười, hơi run. “Tụi mình đúng là yêu xa kiểu kỳ cục ha?”
Khoa lắc đầu: “Xa tới đâu cũng được, miễn là biết hôm đó em nhìn thấy gì.”

Cô im lặng một lúc rồi hỏi:
“Mai… mình đổi luật được không? Mỗi ngày hai tấm hình?”
Nam bật cười. “Từ từ, cây của tụi mình chịu nổi không?”
“Chịu. Em thấy nó lớn rồi.”

Tàu chạy lại, ánh đèn quét ngang ghế chờ, và trong khoảnh khắc, họ chỉ ngồi đó, hai người yêu xa 42 phút tàu, nhưng gần nhau đủ để nghe tiếng thở của đối phương hòa vào tiếng mưa.