You are currently viewing Nụ Cười Khiến Anh Mất Bình Tĩnh

Nụ Cười Khiến Anh Mất Bình Tĩnh

  • Post author:

Cô lúc nào cũng giữ cho mình vẻ bình thản, dù mỗi lần nhìn thấy anh, cái kiểu lạnh lùng ít nói, chẳng bao giờ biết mở lòng, tim cô đều lỡ nhịp một chút.

Anh thì vẫn vậy, luôn đứng ở khoảng cách vừa đủ xa để không ai đoán được trong đầu đang nghĩ gì, nhưng đủ gần để luôn thấy cô đầu tiên mỗi khi cô xuất hiện.

Một chiều muộn, trời đổ gió mạnh, cô loạng choạng với mấy chồng tài liệu. Một bạn nam khác, người lúc nào cũng vui vẻ và nhiệt tình, chạy đến đỡ giúp. Cô cười cảm ơn, nụ cười sáng đến mức khiến trái tim anh thắt lại.

Anh nhìn cảnh đó từ xa, ánh mắt bỗng tối đi. Không ai nhận ra… trừ cô.

Khi bạn nam kia vừa rời đi, anh bước lại, giọng trầm và khô khốc đến mức khiến cô giật mình.

“Lần sau… em đừng nhờ người khác giúp.”

“Em đâu có nhờ,” cô đáp, khẽ nghiêng đầu, “cậu ấy tự đến.”

Anh mím môi, ánh mắt vô thức thoáng ghen đến nỗi chính anh cũng bất ngờ.
“Anh không thích.”

Cô chớp mắt. “Không thích… chuyện gì?”

Anh liếc sang chồng tài liệu rồi nhìn thẳng vào cô, thẳng đến mức cô nghe như tim mình bị kéo lại gần.
“Không thích ai khác chạm vào thứ đáng lẽ anh phải là người làm.”

Cô đỏ mặt ngay lập tức. “Anh nói gì kỳ vậy…”

Anh hơi cúi xuống, giọng thấp hơn, mềm hơn, không còn giữ được sự lạnh lùng cố hữu.
“Chỉ cần nói với anh… em cần giúp. Đừng để anh phải nhìn cảnh đó lần nữa.”

Trong khoảnh khắc ấy, gió cũng như dừng lại. Cô biết anh đang ghen. Thật sự ghen. Và cảm giác đó… khiến tim cô ấm đến mức muốn tan ra.

Cô mỉm cười — nhỏ thôi, nhưng đủ làm anh bối rối.
“Vậy… mai em sẽ nhờ anh trước.”

Anh quay đi, che sự lúng túng bằng vẻ lạnh lùng quen thuộc.
“Ừ. Nhớ đó.”

Còn cô, đứng nhìn theo anh, tim mình đập nhanh hơn cả những gì cô từng nghĩ.
Chỉ một chút ghen thôi… cũng đủ khiến cô cảm nắng thêm lần nữa.